Từ cậu bé đam mê bóng đá đủ để bỏ nhà tới ngôi sao hay bậc nhất Premier League và vị trí thứ tư Quả bóng Vàng châu Âu, Sadio Mane đã đi chặng đường dài.

Từng là cầu thủ vô kỷ luật và tùy tiện, Sadio Mane giờ trở thànhhình mẫu chuyên nghệp của châu Phi, khi chủ động tiết chế tính cách hoang dã của mình lại, sinh hoạt điều độ hơn để tập trung cống hiến lâu nhất có thể cho Liverpool.

Anh vẫn cảm thấy tiếc vì những tháng ngày tuổi trẻ đã không vào khuôn khổ.

"Mọi điều tốt đẹp chỉ đến khi bạn chăm chỉ"
Sự nghiệp của cầu thủ bóng đá Sadio Mane thật ra không đi trên đường thẳng, mà trải qua nhiều ngã rẽ và chướng ngại vật. Khi còn là cầu thủ trẻ của Metz, Mane thường bị bà Madame Brech, người phụ trách học viện này, bắt gặp khi lẻn ra ngoài đi chơi khoảng một tiếng trước lúc bình minh.

Tại Áo, anh thường nằm ườn ra xem tivi với bạn của mình. Anh sẵn sàng bỏ thời gian về quê nhà Senegal cho những kỳ nghỉ dài, mà chẳng cần suy nghĩ quá nhiều.

Tại Metz, mỗi tuần, Mane chỉ ra sân một lần. Từ ngày chuyển sang Liverpool, cầu thủ người Senegal buộc phải cẩn trọng hơn, vì các trận đấu diễn ra đều đặn sau mỗi 3 ngày. Anh cần hồi phục nhanh nhất để đáp ứng các yêu cầu chuyên môn.

>xem tin: https://tipkeomoingay.club/keo-thom

Cho nên Mane, cầu thủ mà ta đã biết ngày nay, cảm thấy tiếc nuối với sự phí phạm thời gian của bản thân trước kia. "Đó là sai lầm thật sự. Khi còn trẻ, đáng lý bạn phải tận dụng tối đa để làm việc chăm chỉ. Tôi nghiệm ra điều đó khi đi đến giai đoạn này của sự nghiệp. Mọi điều tốt đẹp chỉ đến khi bạn chăm chỉ", Mane nói.

Mane, người được mô tả là hay cười, dè dặt, khiêm tốn và đáng yêu, đôi khi quá bận rộn. "Anh ấy tử tế, được quý mến, nhưng đôi khi không có thời gian dành cho bạn bè", Pierre Bouby, đồng đội của Mane tại Metz nhớ lại. Còn Olivier Perrin, HLV của Mane tại đội trẻ Metz nói anh "sở hữu sức mạnh tinh thần đến từ nội tại, sau tất cả những gì đã trải qua".

Perrin nói: "Đối với người Senegal, mọi thành công đều gắn với gia đình. Bạn phải làm mọi thứ cho họ, và điều đó khác xa người châu Âu. Đó là động lực mà chúng tôi không có". Chính Mane từng khẳng định: "Bạn có thể nói 'Tôi không biết mình sẽ đi đâu. Nhưng bạn không thể nói, tôi không biết mình đến từ đâu. Bạn phải luôn nghĩ đến những người đã cưu mang bạn'".



Ngôi làng Bambali nằm trên một trong những khúc quanh rộng lớn, uốn lượn của sông Casamance ở Tây Nam Senegal. Đối với Mane, đây là nhà. Các đường phố được bao phủ bởi những tấm áp phích gọi Mane là "niềm tự hào quốc gia".

Ngay sau khi Moussa Ndione, giáo viên và huấn luyện viên của câu lạc bộ đầu tiên của Mane, Mansacounda de Bambali, phàn nàn rằng mặt sân của họ "mấp mô và chật chội với những đứa trẻ và đàn bò của chúng", Mane đã tài trợ để xây riêng một trường học, một bệnh viện và nhà thờ hồi giáo mới ở quê hương, với những mái nhà bằng kim loại.

Vấn đề duy nhất bây giờ là lũ trẻ đi học muộn liên tục, vì chúng đều muốn trở thành Sadio Mane mới, mải mê đá bóng, mặc trên người một trong số 300 chiếc áo đấu Liverpool mà anh đã tài trợ. Ngay cả khi Mane đã có một bài nói chuyện tại đây, khuyên nhủ lũ trẻ hãy học hành trước đã, thì chuyện này cũng không thay đổi.